Truyện cổ tích: Đôi cánh của ngựa trắng
Cổ tích / truyện cho bé
Câu chuyện cho thấy khi được trải nghiệm những nơi mới, chúng ta cũng mở rộng kiến thức, trưởng thành hơn.
Bản truyện
banner_tostring(bnBAER_165_15s, “bnBAER_165_15s”); Nội dung truyện cổ tích đôi cánh của ngựa trắng Ngày xửa ngày xưa, có một chú Ngựa Trắng rất ngây thơ.
Chú có bộ trắng nõn nà như một đám mây bồng bềnh trên nền trời xanh thẳm.
Mẹ chú rất yêu chú.
Mẹ Ngựa Trắng hay căn dặn con rằng: – Con phải luôn ở cạnh mẹ.
Nếu mẹ gọi, con nhớ hí to lên nhé!
Vâng lời mẹ, mỗi khi nghe mẹ gọi thì Ngựa Trắng đều hí lên những tiếng non nớt nhưng rất đáng yêu.
Những lúc ấy, ngựa mẹ vô cùng hài lòng.
Ngựa mẹ cũng chỉ thích dạy con tập hí hơn là luyện cho con phải dẻo dai hoặc học những cú đá mạnh mẽ.
Gần nhà của Ngựa Trắng có anh Đại Bàng Núi.
Anh ta có những cú sải cánh rất vững vàng.
Mỗi lúc lượn vòng thì cánh không cần động mà chỉ cần anh Đại Bàng khẽ nghiêng bên nào là sẽ có thể chao bên ấy, bóng anh thật dũng mãnh trên bãi cỏ.
Ngựa Trắng thấy vậy mê quá, chú luôn ước ao mình sẽ được như anh Đại Bàng.
Có lần Ngựa Trắng nói với Đại Bàng: – Anh Đại Bàng ơi!
Làm thế nào để em có cánh như anh? – Em phải đi tìm!
Cứ quanh quẩn bên mẹ mãi thì sẽ không bao giờ có cánh.
Thế là Ngựa Trắng bèn xin phép mẹ lên đường cùng Đại Bàng.
Thoáng cái chú đã chạy được rất xa lắm.
Chưa thấy “đôi cánh” đâu nhưng chú Ngựa Trắng của chúng ta đã được ngắm rất nhiều cảnh lạ.
Ngựa Trắng vô cùng thích thú nhưng chỉ sợ là trời mỗi lúc một tối, thấp thoáng đã xuất hiện những vệt sáng sao trời.
Bỗng có tiếng “hú…
ú…
ú” mỗi lúc một gần.
Rồi trong bóng tối dần hiện ra một con Sói Xám sừng sững ngáng đường.
Ngựa Trắng chỉ biết mếu máo gọi mẹ.
Sợ quá, chú ta nhắm nghiền mắt lại.
Sói Xám nở một nụ cười man rợ và bắt đầu nhảy chồm lên. – Hôm nay mình sẽ được một bữa no nê đây.
Khi Sói Xám chuẩn bị nhảy chồm tới Ngựa Trắng thì anh Đại Bàng đã kịp lao tới, giáng mạnh một cú xuống giữa trán Sói Xám.
Sói hét toáng lên: Thế rồi, Sói Xám cúp đuôi chạy mất.
Ngựa Trắng mở mắt rá và thấy loang loáng bóng của Đại Bàng Núi.
Ngựa Trắng lại khóc to hơn và gọi mẹ.
Đại Bàng liền dỗ dành: – Đừng khóc nữa!
Anh sẽ đưa em về với mẹ!
Ngựa Trắng mếu máo đáp: – Nhưng em đâu có cánh như anh!
Đại Bàng cười và chỉ vào bốn chân của Ngựa Trắng. – Cánh của em đấy chứ!
Nếu biết phi nước đại, em còn “bay” nhanh hơn anh đấy!
Đại Bàng Núi sải cánh, Ngựa Trắng hiểu ý chồm lên và thấy rằng bốn chân mình thật sự “bay” được như cánh của Đại Bàng.
Thử tài trí nhớ qua những câu đố vui Hàng xóm gần nhà mẹ con ngựa trắng là con vật nào?
Gần nhà của Ngựa Trắng có anh Đại Bàng Núi.
Đại bàng cứu ngựa trắng thoát khỏi con vật nào?
Khi Sói Xám chuẩn bị nhảy chồm tới Ngựa Trắng thì anh Đại Bàng đã kịp lao tới, giáng mạnh một cú xuống giữa trán Sói Xám.
Vì sao ngựa trắng rời xa mẹ để cùng Đại Bàng đi khắp nơi?
Ngựa Trắng bèn xin phép mẹ lên đường cùng Đại Bàng để tìm đôi cánh cho mình.
Đôi cánh của ngựa trắng
Tóm tắt và bài học
Tóm tắt ngắn: Câu chuyện cho thấy khi được trải nghiệm những nơi mới, chúng ta cũng mở rộng kiến thức, trưởng thành hơn.
Bài học: Câu chuyện gửi gắm một bài học nhân văn cho người đọc.
Dị bản / truyền thống kể
Câu hỏi thường gặp
Truyện này phù hợp với độ tuổi nào?
Phiên bản này được gợi ý cho trẻ từ 5+. Phụ huynh có thể kể nhẹ nhàng hơn với các bé nhỏ tuổi.
Bài học chính của truyện là gì?
Câu chuyện gửi gắm một bài học nhân văn cho người đọc.
Có bản hoạt hình hoặc bản nghe không?
Chưa có. Trang này đã chuẩn bị sẵn để gắn phiên bản hoạt hình hoặc bản nghe trong tương lai.